Trang

                            ĐƯỜNG THI

                                                     

                                                          với 

                                 PHẠM KHẮC TRÍ & CÁC THi HỮU

                            --------------------------------

 

 

 

 

Ôi chao, một thoáng xuân thì! 

 

Bạch Cư Dị, NVT, Phạm Khắc Trí, Mailoc, Phương Hà

 

Gần đây, một người bạn cũ, thuở học trò Hà Nội (1950-1954), đã 65 năm, không còn nhớ gì về nhau ngoài tên gọi, qua email đầu tiên, bạn viết tự giới thiệu : "Tôi nhớ mang máng Trí là người lặng lẽ, kín đáo, ít nói, lầm lì lắm, khó thân với ai, tôi thì bộc tuyệch bộc toạc chơi với mọi người nhưng cũng khó thân với ai, vì thế tất cả tôi nhớ về bạn chỉ là cái tên thôi, thành ra nhớ được cái tên Phạm Khắc Trí là quá xá rồi". Thật ra, "lặng lẽ, kín đáo, ít nói, lầm lì, khó thân với ai" tôi bấy giờ (và có lẽ còn mãi cho đến tôi bây giờ), chỉ là một cách riêng bất đắc dĩ lựa chọn để giữ thân, vì tự biết mình vụng về, vốn hay thương người nhưng lại không biết cách để khiến được người thương, thế thôi! Sáng nay, nắng lên rồi, trời ấm lại, đọc lại thơ bạn, lòng vui, xin được phép nối điêu về một bài thơ xưa bạn đã chuyển dịch và vừa mới gửi cho, để chia xẻ với nhau và với thân quen, đôi chút xúc động và ngậm ngùi về một thời tuổi dại đã qua, đã xa, và nay đã không còn nữa.  PKT 03/17/2019    

 

Hoa Phi Hoa

Bạch Cư Dị (772 - 846)

 

Hoa phi hoa

Vụ phi vụ

Dạ bán lai

Thiên minh khứ 

Lai như xuân mộng kỷ đa thời

Khứ tự  triêu vân vô mịch xứ

 

Hoa Phi Hoa

NTV - 03/14/2019 

 

Ngỡ hoa nhưng không phải hoa,

Tưởng sương cũng chẳng phải là sương đâu.

Nửa đêm em đến bên lâu,

Sáng ra em biến đi đâu mất rồi.

Đến, như sông nước luân hồi,

Đi, như mây cuốn về nơi non bồng.

Chỉ là sắc sắc không không!

 

Hoa Phi Hoa

PKT 03/17/2019

 

Là hoa không phải là hoa, 

Là sương không phải là sương.

Nửa đêm bỗng chợt hiện về,

Sáng ra đã bỏ mà đi.

Đến, giữa mộng lành đang giấc,

Đi, như mây sớm lang thang.

Ôi chao, một thoáng xuân thì!

   

Tri Khac Pham
Phamid1934@gmail.com

 HOA PHI HOA

               Bạch Cư Dị

(1)

Hoa chẳng phải

Sương cũng không

Nửa đêm lại

Đi rạng đông.

Đến gieo xuân mộng đương thì

Đi như mây sớm biệt ly phương nào?

(2)

Hoa chẳng phải, chẳng sương kỳ lạ,

Nửa đêm lại sớm đã lên đường.

Đến gieo xuân mộng yêu đương

Đi như mây sớm biết phương trời nào?

      Mailoc phỏng dịch

 

 

Hoa Không Là Hoa

 

Chẳng phải là hoa, chẳng phải sương

Nửa đêm chợt đến, sáng lên đường

Giữa khi mộng đẹp còn êm ái

Đi biệt cho lòng khỏi vấn vương.

 

Phương Hà phỏng dịch

 

____________________________________________

 

 

 

Gối Cỏ Đầu Xuân Tản Mạn

 

Người rồi già lão, hoa rồi tàn úa, xuân đến rồi đi, ngày rồi lại ngày, vầng trăng xưa vẫn mọc nơi đầu núi, để lũ chim rừng dưới một lòng khe ở đâu đó, vẫn lầm tưởng lại một ngày mới khởi đầu, mà cất tiếng hót chào đón bình minh... Vui! Xin vâng, cũng chỉ là vui thôi! PKT 02/17/2019

 

Nhân nhàn quế hoa lạc

Dạ tĩnh xuân sơn không

Nguyệt xuất kinh sơn điểu

Thời minh tại giản trung

(Điểu Minh Giản - Vương Duy 701-761)

 

 

Người nhàn cùng hoa quế, tàn rụng / Đêm xuân, trong núi, vắng lặng im lìm/ Trăng lên kinh động chim rừng ngỡ tưởng trời sáng / Đã cất tiếng hót khuấy rộn cả một lòng khe 


 

Phụ Chú : Hoa quế thường được trồng làm cảnh chùa hay nơi ở ẩn trong núi của các bậc thiền giả

 

Nhàn lão cùng hoa rụng,

Đêm xuân núi một màu.            

Trăng lên chim ngỡ sáng,

Hót sảng động khe sâu.

(Chim Hót Lòng Khe - PKT - Mây Tần)

 

Tri Khac Pham
Phamid1934@gmail.com

 

Gối Cỏ Đầu Xuân

Và Một Vầng Trăng Lạnh Trong Thơ Xưa - PKT

 

XUÂN NHẬT  ĐỘC CHƯỚC

Lý Bạch (701 - 762)

Đông phong phiến thục khí,

Thuỷ mộc vinh xuân huy

Bạch nhật chiếu lục thảo,

Lạc hoa tán thả phi.

Cô vân hoàn không sơn,

Chúng điểu các dĩ quy.

Bỉ vật giai hữu thác,

Ngô sinh độc vô y.

Đối thử thạch thượng nguyệt,

Trường tuý ca phương phi.


Cảm Dịch : Ngày Xuân Uống Rượu Một Mình - PKT - Mây Tần

Gió từ hướng đông đầy khí trời lành ấm thổi về / Trời Xuân như bừng lên sức sống mới rạng rỡ với muôn màu sắc / Đám cỏ non xanh nằm phơi mình dưới nắng sớm / Hoa rụng rơi còn như vui đùa bay bay trong không trung / Một đám mây lẻ loi lạc lõng trôi về rặng núi cuối trời xa / Bầy chim từng đàn ríu rít rủ nhau trên đường tìm về tổ cũ / Tất cả , vâng tất cả đều có chỗ để về / Chỉ riêng tôi, một đời không nhà, cho đến giờ này, tuổi này, vẫn không biết về đâu / Trước một vầng trăng ngời sáng trên đá lạnh / Có một người, dường như rượu đã quá say, lảm nhảm một mình, hát mãi bài Phương Phi , một bài ca xưa nói về một loại cỏ hoang có hương thơm, đến nay dường như đã mai một.

Ngày Xuân Uống Rượu Một Mình

PKT  - Mây Tần

Gió đông tràn khí ấm,

Trời Xuân rạng sắc hồng.

Cỏ non phơi nắng sớm,

Hoa rụng đùa trong không.

Mây lẻ lạc non xa,

Chim bầy tìm tổ cũ.

Muôn loài đều có gốc,

Ta cuối đời về đâu?

Sương xuống đá trăng lạnh,

Nghêu ngao vạn cổ sầu!

 

Tri Khac Pham

Phamid1934@gmail.com