Thơ

              Đông An

Sài Gòn.

LS-CHS Phan Thanh Giản ___________________________________

Những người Việt Nam lìa quê hương vi muốn thoát cảnh nghèo đói hiện tại nên 39 người đã trở thành xác ướp trong thùng xe, mấy ai không xót xa thương cảm cho những số phận hẩm hiu này và còn bao nhiêu người nữa sẽ tiếp nối.....

DÒNG CHẢY

 

Nhớ thuở nào...

Bóng dáng thân thương lênh đênh trên biển

Đi về đâu giữa trời nước mênh mông

Đêm tăm tối sóng dập dồn gào thét

Bờ biển bên kia - bờ có thong dong ?

 

Lìa quê hương chia ly nhiều nước mắt

Còn gặp nhau còn hội ngộ cùng nhau ?

Ai biết được ngày mai trời có sáng

Ruột thắt lòng đau máu lệ tuôn trào !!!

 

Sóng gầm thét nhấn chìm thuyền chới với

Những con người ôm cay đắng ra khơi

Biển đêm đen mịt mờ nhiều số phận

Vượt trùng dương tìm nẻo sống tương lai

 

Oặn lòng đau nén tiếng khóc nghẹn ngào !

Ôi oan khiên ngun ngút thấu trời cao

Cướp, hiếp máu tuôn rơi dòng lệ chảy

Xác thân nào chìm đáy biển xanh xao

 

Hơn bốn mươi năm...

Hơn bốn mươi năm dòng người vẫn chảy...

Lũ lượt tìm về đất hứa ngày mai

Chối bỏ quê hương thảm họa đọa đày

Ẩn trong những thùng xe đầy băng giá

 

Lại hiếp, lại chết trên đất người xa lạ

Xác ướp người, người gọi đó "thùng nhân"

Cũng năm xưa vạn xác nằm đáy biển

Tiếp nối sóng người tản mạn thương tâm...

 

Quê hương phước bạc tả tơi !

"Thùng nhân" ướp xác rã rời  Việt Nam. 

Sài Gòn, tháng 10, 2019

Đ.A

Cần Thơ vừa qua nước ngập không thua SG, có thể bơi xuồng  trên phố cũng được nữa, những con đường lớn đều ngập hết,nước tràn bờ cũng như lòng người ngập ướt....

 

NƯỚC TRÀN ĐƯỜNG 

 

Lớp lớp sóng xao mọi nẽo đường

Khật khừ ngựa sắt lắm tai ương

Mắt mờ chân mỏi lòng rét mướt

Tàn hơi ngựa sắt gụt bên đường

 

Gió thổi ù ù lá lá bay

Xuồng trôi trên phố ngở sông dài

Tóc bay ướt đẩm mồ hôi chảy

Tư lự buâng khuâng nén thở dài

 

Mây đen vần vũ trời xa vắng

Núi thẩm non xanh đã mất dần

Nhật nguyệt đôi vầng ai bỏ ngỏ

Vằng vặc trời Nam tiếng vọng vang

 

Gạc Ma mờ ảo chốn xa xăm

Tư Chính nắng  mưa đổ tuôn dầm

Nam Quan mờ nhạt trong tâm thức

Biển mặn rừng xanh có lạc  loài?!

 

Nước chảy về nguồn nước chảy xa

Rửa tan phiền muộn của muôn nhà

Bốn phương rộn tiêng xôn xao đọng

Vũ trụ muôn màu đa sắc vang

 

Nước -nước tràn đi cả phố phường

Cây xanh thức dậy chẳng ngủ yên

Chim quay về tổ tìm hơi ấm

Xoãi cánh thong dong khấp mọi miền./.

 

                                                 Saigon, tháng 9 năm 2019

                                             

                                                Đ.A.

Xã hội VN càng lúc càng thấy nhiễu nhương mọi lãnh vực, chất độc càng lúc càng lan tràn ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe người dân, biển sông nhiểm độc : Formosa, nhà máy giấy Hậu Giang... Giờ đây công ty Rạng Động cháy, lượng thủy ngân lan tràn trong môi trường sống của dân. Nhà nước dường như xem thường sinh mạng dân vì dốt hoặc vì nhiều lý do khác nữa...

 

                  LÊNH ĐÊNH

Vạn ức giọt mưa đổ xuống sông

Giọt buồn lắng đọng lúc Rạng Đông

Thế kỷ hai mốt nhiều điều lạ

Đất nước mòn dần đến số không ?!

 

Ai đem độc tố nhuộm quê hương

Hao gầy đất mẹ lắm tai ương

Bởi kẻ vô lương quên nòi giống

Non sông héo rũ - vạn niềm thương

 

Quyền chức hoành hành quá nhiễu nhương

Sương lạnh buông giăng khắp nẽo đường

Dân lành gánh nặng càng sâu thẳm

Lệ chảy nghẹn ngào mãi vấn vương

 

Những cánh diều bay rợp cả trời

Không gian bừng sáng tuổi xuân xanh

Dù vàng lớp lớp mang sinh khí

Tô điểm non sông nét tinh anh

 

Dáng đứng Quê hương hình chữ S 

Bốn ngàn văn hiến Tổ Tiên truyền

Đất liền biển đảo còn ghi nhớ 

Linh hồn Tổ Quốc vẫn linh thiêng

 

       Việt Nam vận nước lênh đênh

Quê hương dòng chảy dập dềnh về đâu?!!!

 

                               Saigon, tháng 8 năm 2019

                                               

                                                 Đ.A.

HÈ QUA

Hè lại qua đi lá ngã vàng

Heo may gió nhẹ thổi thu sang

Hơi lạnh tỏa lan trên vạn vật

Mây trôi như dãy lụa vắt ngang

 

Quanh đây thoang thoảng hương ngày mới

Chiếc lá nhẹ rơi xuống ven đường

Chú ve tiếc nắng mùa hè tắt

Đôi mắt thâm quầng còn vấn vương

 

Phượng vĩ sắc hồng buông lá xanh

Héo gầy cánh phượng ve vắng tiếng

Tia nắng vàng thu dìu dịu trãi

Đưa ve vào giấc ngủ cô miên

 

Đường xưa thấp thoáng lối ta về

Lớp lớp lá vàng nhuộm sắc quê

Ngẩn ngơ tôi đứng nhìn xa vắng

Vạt nắng nghiêng sầu nặng bước đi

 

Tháng tháng ngày ngày trôi vội vã

Tôi vẫn miên man giữa cuộc đời

Lặng lẽ bên lề rơi lá úa

Trường cũ vòng quay đã luân hồi

 

Xác phượng trường xưa mất thực rồi

Tôi về phố cũ lá vàng rơi

Chân mây thăm thẳm sầu xa vắng

Nắng đổ hoàng hôn ngập cả trời./.

                            Saigon tháng 8 năm 2019

                                           

                                              Đ.A.

 THÁNG BẢY VU LAN

Hạt sương lóng lánh trên ngọn cỏ

Trăng sáng lung linh rọi xuống thềm

Gió nhẹ lá cờ lay lay động

Dưới chân đức Phật hóa êm đềm

 

Làn khói quyện vào cõi hư không

Hương thơm thoang thoảng chốn bụi hồng

Chấp tay ngẫng mặt lòng tĩnh lặng

Tâm hồn man mác rãi mênh mông

 

Làn khói mơ hồ lượn ngút trời

Muôn phương chư Phật mắt rạng ngời

Kiền Liên Bồ Tát toàn tâm ý

Báo hiếu mẫu từ thoát nạn tai

 

Vu Lan khói tỏa con quì lạy

Nghĩa Mẹ công Cha rất cao dày

Con chưa đền đáp ơn Cha Mẹ

Hoa trắng cài lên áo - từ đây!

 

Buâng khuâng nhìn chiếc lá rụng rơi

Theo gió chuông ngân khắp mọi nơi 

Lặng lẽ cúi đầu con khấn nguyện

Nguyện giữ tâm an giữa sóng đời

 

                                    Tp CT  tháng 7 Vu Lan  2019

                                                         

                                                          Đ.A.

Saigon mưa nhiều đường phố ngập lục, không ngập lục 

không phải TP HCM!.

MƯA RƠI BIỂN MẸ

Mưa bụi bám tóc ai

Một sáng sớm ban mai

Từng đụn mây quần tụ

Gió run nhẹ lay phay

 

Hạt mưa bay lất phất

Mưa rơi sẽ về đâu

Dòng thời gian nghệt ngã

Nước- đất - biển muôn màu

 

Sóng biển Việt Nam xanh

Mưa rơi vào biển Mẹ

Như giọt buồn mắt ai

Màu biển sao lạt phai !

 

Bãi Tư Chính còn xanh?

Mưa tuôn dòng lệ chảy

Sóng xô đau lòng biển

Vằng vặc nổi u hoài

 

Mưa rơi vẫn còn rơi

Chử S âm thầm đau

Ải Nam Quan xa vắng!

Bãi Tư Chính về đâu!?

 

    Tóc mai mưa bụi phủ dầy

Ưu tư chở nặng tháng ngày vấn vương

 

BIỂN XANH BUỒN

 

Chiều nay lá đổ  sân đầy

Vàng thu lả tả gió lay nhạt màu

Cuộc đời cát bụi trần lao

Neo thuyền ghé lại bể sầu trùng khơi

Thực hư hư thực đổi dời

Lơ thơ gió nhẹ sương rơi lối về

Nắng thu lướt thướt ủ ê

Đìu hiu sóng gợn vỗ về điêu linh

Lênh đênh những bước đăng trình

Tình quê ấp ủ lung linh ngập lòng

Biển sầu như buổi chiều đông

Mây bay thấp thoáng mênh mông lặng buồn

Hoàng hôn ngã bóng chiều buông

Đảo xinh nước biếc mưa tuôn khắp trời

Về thôi đất mẹ tôi ơi

Dù xa xôi mấy muôn đời không phai

 

       

                                 Saigon, tháng 7 năm 2019

                                                 

                                                              

 

 

MỘT THOÁNG HƯ KHÔNG

 

Chim luồn che khuất áng mây trôi

Vẫy vùng đôi cánh sắt chơi vơi

Thì thầm tiếng gió miên man gọi

Mây trắng vờn bay phía chân trời!

Lướt thướt nhẹ nhàng giữa không trung

Xuyên qua lớp lớp cuốn mây hồng

Thoảng nghe lời gió tâm xao động

Một chút buâng khuâng nhuộm cõi lòng

 

Cánh sắt chìm vào mây lớp lớp

Bỗng dưng lay động sóng từ xa

Cánh chim lão đão theo giông tố

Ý thức vô thường chợt thoáng qua

 

Lợi danh quyền tước chỉ phù hoa

Núi thẳm non cao cũng nhạt nhòa 

Phút chốc tan theo làn khói mỏng

Nếu con chim sắt cánh lìa xa!

 

  Hồng trần cát bụi đua chen 

Ngọt bùi cay đắng sang hèn hư không

                             

                         Saigon, tháng 7 năm 2019

                                           

                                              Đ.A.

    CHIỀU MUỘN

 

Lá rơi rủ nhẹ vào lòng đất

Chút nắng lan man buổi chiều tà

Thời gian thầm lặng trôi trôi mãi

Sắc lá xanh màu cũng phôi pha

 

Lữ khách dừng chân hồn lắng đọng

Mộng chiều theo những áng mây xa

Ước mơ sương khói mờ hư ảo

Đóm lửa tình đông chợt thoáng qua

 

Người đi xa cách chốn làng xưa

Một kiếp phong sương nhuốm bụi trần

Chiếc lá rơi rơi trên đất Mẹ

Ngậm ngùi từng bước bước gian truân

 

Trời cao mây trắng bay lừng lững

Chút nắng chiều buông xuống hững hờ

Ngàn cánh chim muông về đâu nhỉ?

Chuông chùa đánh thức một hồn thơ

 

Về đâu những cánh chim trời 

Gió đưa lướt nhẹ chơi vơi giữa dòng

 

                                     Saigon, tháng 6 năm 2019

                                                       

                                                        Đ.A.

 MƯA RƠI MẮT ƯỚT

 

Mưa rơi giọt ngắn dài

Bên hàng hiên chổng chơ

Bồng bềnh bọt bóng nổi

Áng mây đen lững lờ

 

Hơi lạnh se se thấm

Nước sũng ướt đôi chân

Nước đến chân chưa nhảy

Lòng sao chợt buâng khuâng!?

 

Mặt nhật giờ xa vắng

Mây xám chập chùng bay

Lan man cả bầu trời

Mưa rớt xuống mắt ai

 

Tâm tư chợt đồng vọng

Nhìn trời nước mênh mang

Bóng nước trôi trôi mãi 

Mưa nhuộm buồn nhân gian

 

Lưa thưa tia nắng chiếu...

U tối tan dần qua

Ông mặt trời le lói

Nắng ấm đến mọi nhà.

                           

                                         Tp Cần Thơ, tháng 6 năm 2019

                                                         

                                                            Đ.A

Hôm 30 tháng chạp năm Mậu Tuất vừa qua đứa em trai bị đột quị ra đi...cả nhà buồn  quá. Cuộc đời quả thật vô thường như đức Phật đã dạy.

 

       EM ĐÃ ĐI RỒI

 

Dòng sông đó âm thầm trong tâm thức

Chảy về đâu theo gió thổi miên man

Thân phận con người dòng chảy thời gian

Cát bụi đỏ trần gian ai tránh khỏi

 

Em ra đi nhẹ nhàng như sương khói

Bỏ sau lưng bao khoắc khoải lo âu 

Lòng nhẹ nhỏm buông xuôi dần tất cả

Nước triều dâng nào quản ngại nông sâu

 

Một nắm xương khô tro tàn tản mạn

Hồn về đâu gió bạt cuốn mây ngàn

Lướt chập chùng nương nhẹ khói mông lung

Về cõi Phật dù thân là cát bụi

 

Con nước lớn con nước ròng trăn trở

Một tình thương đã chấp cánh bay xa

Bỏ trần gian về với cõi vĩnh hằng

Tôi lặng lẽ nuốt niềm đau rưng lệ.

 

 Đ.A.

  Đi ngang một ngôi chùa ở Cần Thơ thấy một người nam đang tìm người yêu đã đi tu, người này tìm các chùa nhưng chưa gặp được  khiến nhớ đến chuyện tình Lan và Điệp.

 

     CỬA CHÙA RỘNG MỞ

 

Tiếng chuông thông thả ngân trong gió

Cửa Phật đây rồi khách vãng lai

Thành kính chấp tay dâng lễ phật

Nguyện tâm an trụ chẳng lung lay

 

Tiềng chuông đánh thức lòng sanh chúng

Niệm lành chư Phật ở mười phương

Gia hộ chúng con tìm nẻo chánh

Lung linh khói tỏa ngát mùi hương

 

Thấp thoáng thiền môn một bóng người

Ngơ ngác tìm ai ẩn tu đây

Thế tục rời xa lòng giác ngộ

Hay buồn nhân thế đã đong đầy

 

Tiếng chuông thong thả vang vang trổi

Người tìm người như Điệp tìm Lan

Dây chuông đã đứt tình xa vắng

Thẩn thờ Điệp bước, bước lan man...

 

Khói tỏa hương trầm bay phất phơ

Buồn vương khóe mắt ước mong chờ

Một người nghĩ đến dây chuông nối

Tơ duyên ngày ấy sẽ liền đôi

 

Tơ duyên ngày ấy chẳng liền đôi

Cửa Phật người nương lánh bụi hồng

Kinh kệ lãng quên đời tục lụy

Tiếng chuông thanh thản gội tâm không.

 

                                     Cần Thơ tháng 4 năm 2019

                                                   

                                                     Đ.A

NỔI TRÔI CÁNH PHƯỢNG

 

 

 

 

Phượng hồng báo hiệu mùa thi đến

Là sắp chia tay với bạn hiền

Bịn rịn nhìn nhau mà chẳng nói

Tâm tư e ấp nỗi buồn riêng

 

Rực rỡ sắc hoa đỏ phượng hè

Sân trường ríu rít nắng lao xao

Bên góc tường rêu ai đứng lặng

Rụt rè cành phượng ngập ngừng trao

 

Những cánh chim non rời tổ nhỏ

Đi tìm chân lý của tương lai

Người đi mỗi ngã thêm xa cách

Cành phượng ngày xưa có lạc loài?

 

Gió đưa cành phượng theo vận nước

Trôi dạt về đâu chốn xa vời

Bỏ bãi nước ròng nằm trơ xác

Sân trường ngày đó đã xa rồi

 

       Phượng hồng ai đã trao tay

Ép vào trang giấy tỉnh say u trầm

 

                Sài gòn, ngày 10 tháng 5 năm 2019

                                       

                                        Đ.A.

 

CHÚT TÌNH QUÊ HƯƠNG

 

Chút hồn thơ gởi cho sông nước

Nghe thì thầm tiếng quốc gọi xa xăm

Nước lớn ròng sông xuôi về biển

Niêm ưu tư khoắc khoải âm thầm

 

Gió đông mang lạnh dáng liêu xiêu

Tia nắng hanh hao sưởi lá vàng

Mây trắng bồng bềnh trôi lững thững

Chiều nay lạc phím ngược thời gian

 

Ngập ngừng chiếc lá nhẹ rơi rơi

Thấm lòng đất Mẹ chẳng xa rời

Hoa cau rụng xuống miền quê ngoại

Bếp lửa bên hè khói lượn bay

 

Cây bần thắp sáng đèn đom đóm

Chờ ánh trăng lên tỏa mọi nơi

Gió bấc thổi lồng mây xa vắng

Trăng sáng lung linh chiếu khắp trời

 

Nước chảy về nguồn ra biển khơi

Non xanh xanh thẩm một góc trời

Ngẩn ngơ gấm vóc buồn vương mắt

Giọt lệ từ tim thánh thót rơi

 

   Quê hương hai tiếng ngọt ngào

Lời ru của mẹ dạt dào yêu thương.

 

                                   SG, ngày 9 tháng 5 năm 2019

                                                 

                                                 Đ.A.

                                                

 

 

TỜ LỊCH THÁNG TƯ 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tháng Tư đến có phải không anh?

Tháng Tư bao mộng ước tan tành

Tháng Tư bão nổi ba đào dậy

Tháng Tư theo vận nước mong manh

 

Tháng Tư nào mùa hè chưa đến

Cành phượng hồng chưa kịp trao tay

Nắng héo úa mầm xanh hy vọng

Tháng Tư nào mưa ướt đẫm bờ vai

 

Tháng Tư nào Sài Gòn tan xác lá

Chạnh lòng đau ngày cũ âm thầm

Tháng Tư về nỗi nhớ miên man

Ghế đá đó giảng đường xưa xa lạ

 

Tháng Tư nào đoàn người đi vội vã

Lìa quê hương - nước mất - ly hương

Chia xa rồi bao nỗi luyến thương

Trùng trùng điệp đất trời bão loạn

 

Nay Tháng Tư màu nắng gắt gay

Nước khô cạn gần như sắp mất

Đất nứt dưới chân hồn người đau đáu

Ngậm ngùi nghe khóe mắt lệ tuôn trào

 

Tháng Tư chia cách thâm tình

Đàn chim phiêu bạt lung linh xa mờ.

 

Đông An 

____________________________

 

 

Trước thềm xuân sắp đến mà dân vườn rau Lộc Hưng nhà cửa tan hoang thực đau lòng...

  

                   

XUÂN LY TAN

 

 

 

 

 

Xuân đã đến trên vườn rau ngọn cỏ

Gió heo may lất phất trở về đây

Hoa mai nở nụ cười vàng ánh mắt

Ngoãnh mặt nhìn xuân theo áng mây bay

 

Đàn chim én chập chờn đôi cánh mỏng

Mang mùa xuân đi lướt thướt nổi chìm

Người người cùng bao quanh bên bếp lửa

Nồi bánh cuối năm chia xẻ nỗi niềm

 

Cánh hoa mai rụng rơi trong bão táp

Nhà cửa tan hoang đổ nát điêu tàn

Cánh hoa hồng gụt đầu trên rau cỏ

Tết đoàn viên hay tết của ly tan?!

 

Bên ly rượu các quan đua chúc tụng

Tiền bạc đầy kho, tiến chức thăng quan

Cười nghiêng ngã giữa nhà tan cửa nát

Đất vườn rau xơ xác hoang tàn

 

Xuân về vạn vật đoàn viên

Vườn rau ngọn cỏ muộn phiền chênh chao.

 

               Saigon, 21 tháng 2 năm 2019

                Đ.A.

  

 

THẢ ĐÈN TRÊN SÔNG

 

Những chiếc đèn hoa trôi trên sông

Mang theo tâm nguyện của muôn lòng

Nhẹ nhàng điệu khúc từ bi tỏa

Ánh nến lung linh nối thành dòng

 

Bác ái trải dài trên nước sông

Miên man bàn bạc sánh theo cùng

Đi vào lòng đất lòng dân tộc

Nắng sớm mưa chiều vượt không trung

 

Hồn quê hồn nước hòa sông núi

Đèn hoa kết trái những tấm lòng

Yêu thương tự tánh từ tâm phật

Hương trầm ngan ngát giữa hư không

 

Nguyện cầu đất nước được bình yên

Cho cánh chim bay mọi nẻo đường

Những chiếc đèn hoa trôi lãng đãng

Dòng sông rực sáng tõa ngàn phương.

 

Saigon, ngày 22 tháng 12 năm 2018

                                                     Đ.A.

 

 

 

Ngày 20/10  vừa qua gọi là ngày phụ nữ VN, dân mất đất Thủ Thiêm đã có tiếng nói manh mẽ sau mấy mươi năm chịu oan khuất do tham quan tạo nên và một chiếc giày đã vụt sáng lên... 

    

 

 

 

 

 

 

 

CHIẾC GIÀY VÀ DÒNG SÔNG

 

Đêm dài như dòng sông thượng nguồn chảy

Giọt mưa rơi nhẹ rót xuống chơi vơi

Cây buông lá rắc quanh thềm xa vắng

Tiếng còi khuya vang vọng giấc đau đời

 

Một nén nhang nghìn nén nhang lan tỏa

Gió đưa hương theo mây nước ngậm buồn

Chuông khe khẻ run dài đêm thầm lặng

Bóng đa già thấp thoáng cửa thiền môn

 

Gió bồng bềnh đưa sóng cuốn lênh đênh

Phố xá thênh thang trống vắng bóng người

Chiếc lá khô chợt đơn côi đường lạ

Dòng suối nào tắm được nổi ưu tư

 

Từng phút từng giây lặng lẽ trôi qua 

Mạch nước ngầm vẫn âm thầm tuôn chảy

Hơn mấy mươi năm Thủ Thiêm đất Mẹ

Trên đôi vai gầy dân chúng miệt mài

 

Chiếc giày vụt sáng dòng sông

Suối tuôn thác đổ muôn lòng triều dâng./.

  

Sài Gòn 27-10-2018

Đ.A 

______________________________________________________