Cần xem tiết mục nào xin click vào Trang bài / webpage trong MENU dưới đây:

TRANG CHÍNH / HOME  . BÀI MỚI ĐĂNG SINH HOẠT HOUSTON, TX  .  ĐH XXIII-MARYLAND 2019  .  ĐH XXII-SAN JOSE 2018  .  ĐH XXI-HOUSTON 2017   .  SINH HOẠT CANADA  .  SINH HOẠT ÚC CHÂU  CÁC ĐẶC SAN ĐH  .  SINH HOẠT BẮC - NAM CALI . SINH HOẠT VÙNG NEW ENGLAND . SINH HOẠT VIỆT NAMTIN SINH HOẠT CÁC NƠI  GÓC SÂN TRƯỜNG NHÀ  .  VĂN HC - NGHỆ THUẬT  .  VÒNG TAY NGHĨA TÌNH  .  CHIA BUỒN - CHUNG VUI  TÌM NGƯỜI - NHẮN TIN

TÁC GIẢ: Anh Tú, Cao Vị KhanhChân Diện MụcDương Hồng ThủyĐan Quế PhongĐoàn Xuân ThuĐỗ Chiêu ĐứcĐỗ Mỹ ThuậtHoàng Thị Tố LangHồ NguyễnHồ Trung ThànhHương Sơn Lê Khánh DuệKim Quang, La Thanh Khải, La Tuấn DzũngLê Cần ThơLê Dung, Lê Trúc KhanhLương Liên HoaLương Ngọc Thành, MailocMỹ Trinh, Ngô Thị Trường XuânNguyên Nhung, Nguyễn Đấu Lộc, Nguyễn Hồng Tuyền, Nguyễn Như HùngNguyễn Ngọc Tuyết, Nguyễn Thanh BìnhNguyễn Thiên Long, Nguyễn Thị Thanh Dương, Nguyễn Trung Nam, Nguyễn Văn TrườngNguyễn Vĩnh LongNgười Ô MônPhan Thượng Hải, Phạm Khắc Trí, Phạm Khắc Trí & Các Thi Hữu, Phạm Trinh CátPhương Hà, Phượng TrắngSongquang, Thái Vĩnh Thụy Biên, Trầm Vân, Trần Bang ThạchTrần Bá Xử, Trần Cẩm Quỳnh NhưTrần Phù Thế, Trương Nhị Kiều

Thơ

trần bang thạch

 

Houston, Texas

THÁNG TƯ, NHỚ SÀI GÒN

 

Từ cơn bão dữ Tháng Tư

Đau thương mọc giữa âm u Sài gòn

Người ra biển, kẻ lên non,

Người làm chim cuốc mõi mòn xứ xa

Từ quê người, nhớ quê ta

Từ muôn dặm, nhớ xót xa Sài Gòn

Nhớ niềm vui, nhớ nỗi buồn

Nhớ người cô phụ giữa đường phố xưa

Sài Gòn nắng sớm, mưa trưa

Nhớ em dầu dãi nắng mưa Sài Gòn

Nhớ người dạ sắt lòng son:

Cánh hoa nở giữa Sài Gòn đổi tên

Tháng Tư đất ngã, trời nghiêng

Sài Gòn vẫn một cõi riêng Sài Gòn.

TBT

THƠ TRĂNG

Trăng

Dù em là nguyệt hay trăng

Thì em cũng vẫn là Hằng Nga tôi

Cao sang em ngự cõi trời

Tôi tên tục tử suốt đời say trăng

vườn trăng

Em vô tình

thả rớt một dòng trăng

để cánh bướm vườn khuya mất ngủ

luống cải tàn đông

cũng ngậm trăng mà xôn xao kết nụ

tôi cũng nghe mình đầy ứ một vườn trăng


trăng chảy ngọt ngào

trăng chảy mênh mông

đôi chim sẻ bên hàng hiên chợt thức

chợt chấp chới môi tìm môi ướt

trăng đậm như tình

trăng mộng như thơ


một cánh cửa hồn tôi bỗng hé, đâu ngờ

để em dạo gót hồng thư thả

Em là hương, là trăng

là sóng vàng rộn rã

chảy hiền từ

qua từng ngõ ngách tôi


tôi ngủ hiền từ

giữa nhánh trăng trôi

giữa một vườn em

vườn trăng tình tự


có một lúc, hình như, bỗng nở

mấy nụ thơ tình ngập ánh trăng chơi


Em, một vườn trăng

Vàng một vườn tôi


Tóc trăng


Em về tóc nhuộm màu trăng

Tôi mòn con mắt giữa hằng hà sao

Áo hoa hay má em đào

Nghe trong sắc lụa có hào quang em

Ngọt câu tình tự lời chim

Hay lời tôi nghẹn giữa im lặng chờ

Bước em. Bước khẽ. Bước hờ

Em mông lung để vật vờ bước tôi


Cuối đường tóc chảy trăng trôi

Em trong cửa khép. Tôi nơi cõi ngoài


Trăng về ngủ muộn trong mây

Tóc em ngủ muộn trên ngày tháng tôi

Trăng hoa

Rừng bỗng thấp
Thấp
Mù đại lãnh
Núi khốc khô
Đá rớt
Địa tầng

Mầm bỗng nhú từ nghìn thu đọng
Phút định hình hoa động tình trăng.

TBT

         BÀN VỚI GHẾ TA ƠI

                                                                                     Thơ Trần Bang Thạch

                                                                PPS Kim Quang

       https://app.box.com/s/z0s0ul00grfnkfjvqtsx 

Ghế với bàn là kỷ niệm xưa

hay kỷ niệm ghi trên bàn ghế?

Ngồi xuống đi em. Ngồi lâu lâu nhé

để nâng từng kỷ niệm lâu lâu

 

Có thật là tuổi trẻ qua mau

hay tuổi trẻ đang ngồi ở đó

giữa ghế bàn im và khung cửa nhỏ

chờ ta về dẫu có trăm năm

 

Những ảnh những hình tưởng đã biệt tăm

bỗng trở lại bằng xương bằng thịt

một ít chỗ kia, chỗ nầy một ít

cũng no đầy một dãy hành lang

 

Người trở về dẫu nếp da nhăn

dẫu phiêu bạc chân trời góc bể

Vết phấn xưa nghe chừng vẫn trẻ

Tiếng nhỏ đọc bài ngọt sớt như xưa

 

Bất kể là người về tới hay chưa

vẫn nghe tiếng trống trường giục giã

vẫn tiếng guốc cầu thang thong thả

vẫn thân tình tiếng gọi mầy tao

 

Em bây giờ vẫn nét xanh xao

của sách vở tú hai tú một

dẫu em có quần bò, áo mốt

thì cũng em guốc mộc áo dài

 

Kính mời em dừng lại nơi đây

chỗ tay vịn cầu thang tới lớp

Đứng bên em vẫn nghe hồi hộp

Như ngày xưa hồi hộp bên em

 

Có điều gì em muốn nói thêm

muốn cười, khóc... hay chi cũng được

Bàn ghế đó: khung trời buổi trước

sẽ theo ta cười, khóc trọn đời

 

Ghế với bàn, bàn với ghế ta ơi!

Cứ ngồi đó chờ ta trở lại.

 

TBT

TÌM EM,

TÌM CHÚT TÀN DƯ

thơ trần bang thạch 

pps kim quang

 https://app.box.com/s/lsa2t5t8xs814klkz7xo

    Tiếng cười em

Tiếng cười em giấu ở đâu

dưới ly đậu đỏ hay xâu mía lùi?

Tìm em, tìm chỉ nụ cười

Mà sao thấy khó như thời mới yêu

    Hạt tình

Chiều chiều chim vịt kêu chiều

chiều qua ngõ cũ, quạnh hiu một mình

Ở đâu em giấu hạt tình

để tôi trồng một cây xanh trước nhà

Cây tình, cây của người ta

Cây tôi mãi mãi vẫn là cây si

    Ví dầu

Ví dầu em ở hay đi

cũng xin để lại chút gì với nhau

một mai nước chảy qua cầu

ta  còn cái thuở ban đầu chớm yêu

   Cây si

một liều ba bảy cũng liều

lỡ yêu em, vẫn cứ yêu một đời

gió đưa cây cải về trời

cây si ở lại ru đời cây si

   Vết mini xưa

mấy mươi năm mất dáng hình

vết xe phố cũ còn in lối nầy

vòng lăn buổi ấy, lăn hoài

tình em lăn mãi theo ngày tháng tôi

   Nước mắt

não nùng mấy nhánh sông trôi             

hay em mắt ướt giữa đời quạnh hiu

Chiều lên, chiều ngẩn ngơ chiều

Tôi ngơ ngẩn nhặt cánh diều ướt mưa

   Thu rơi

Hình như có dáng thu xưa

Rơi trên lá cỏ những mùa thu tôi

Em đi, mùa cũ đi rồi

Hay còn một chút thu rơi chốn nầy?

nhặt từng chiếc lá thu phai

thấy em dáng nhỏ giữa hoài niệm xưa

trần bang thạch

CHUỖI NGỌC

 

Chợt thấy tình như chuỗi ngọc châu

để anh đếm từng ngày châu ngọc

Hạt chuỗi đầu: em huyền mái tóc

Cho thơ anh suối chảy miên truờng

 

Có chút gì như chút dễ thương

Chút mộng, chút mơ, chút hờn, chút dỗi

Chỉ một chút của em mà lòng anh bão nổi

Nghe sao thương giọt nắng bên thềm

 

Nghe ngọt ngào từng hạt mưa đêm

để anh thức làm thơ. Và làm thêm nỗi nhớ

Rồi từng hạt ngọc châu tình yêu tuổi nhỏ

nối dài them xâu chuỗi ân tình

 

Một đoạn đường dài, vạn nẽo chông chênh

Ta nắm chặt tay vượt ngàn thương khó

Hương lửa ba sinh ngọt ngào từng hơi thở

Hun tình yêu nồng thắm đến bây giờ

 

Tạ ơn Người Tình-Người Vợ-Người Thơ

Đã hết dạ cùng anh kết tròn xâu chuỗi ngọc

 

TBT

 

BỐN MƯƠI NĂM ĐỌNG LẠI NƠI ĐÂY

         

cho đêm Hội Ngộ PTG & ĐTĐ Hải Ngoại lần đầu 8-2-97 tại                                                                                   Houston, Texas

 

Đâu có ngờ gặp em đêm nay

Sân cỏ mượt rộn ràng tiếng dế

Mái ngói rêu phong cũng thành tuổi trẻ

Gốc cổ thụ bên nhà bỗng hoá thanh xuân.

 

Em mượt mà như thuở mười lăm

Thuở nữ sinh trâm cài lược giắt

Tôi cũng thấy mình chàng trai Đệ Nhất

Áo trắng quần xanh rộn rã sân trường.

 

Có chút gì như chút yêu thương

Còn sót lại từ đây bốn mươi năm trước

Em thuở đó làm sao hiểu được

Em làm sao hiểu được tình yêu.

 

Nên tôi cứ làm người lẽo đẽo theo sau

Cứ ra vẻ thật thà đứng đắn

Em bước nhỏ chim khuyên liến thoắng

Có bao giờ em rảnh đọc tim tôi.

 

Nên hồn nhiên em cứ nói cười

Cứ chao lượn tung tăng cánh mỏng

Cứ theo gió theo mây vào những vùng trời cao rộng

Tôi vẫn thật thà nên để lạc đường bay.

 

Rồi bốn mươi năm đọng lại nơi đây

Tôi  muốn đêm nay đêm dài thêm một chút

Để được nghe em nói cười như trước

Để bù trừ tôi đã mất bốn mươi năm.

 

TRẦN BANG THẠCH

 

TRƯỜNG XƯA

 

Người đi từ buổi ấy

Áo trắng dẫu phai rồi

Tình cũ vẫn không vơi

Nghĩa xưa còn đọng lại

 

Bàn ghế còn dấu xưa

Guốc còn vang cửa lớp

Em còn giấc mộng xưa

Thầy còn nghe tiếng phấn

 

Ước vọng vẫn bay cao

Trường lớp vẫn ngọt ngào

Dù người đi mỗi ngả

Giữa muôn trùng trăng sao

 

Đời có lạc mấy vòng

Cũng gặp nhau chốn cũ

Bước thời gian có mau

Cũng còn nghe tiếng gọi

 

Trường xưa như vết khắc

Giữa thời gian nhiệm mầu

 

Trần Bang Thạch

 

THÁNG TƯ, NHỚ SÀI GÒN

 

Từ cơn bão dữ Tháng Tư

Đau thương mọc giữa âm u Sài gòn

Người ra biển, kẻ lên non,

Người làm chim cuốc mõi mòn xứ xa

Từ quê người, nhớ quê ta

Từ muôn dặm, nhớ xót xa Sài Gòn

Nhớ niềm vui, nhớ nỗi buồn

Nhớ người cô phụ giữa đường phố xưa

Sài Gòn nắng sớm, mưa trưa

Nhớ em dầu dãi nắng mưa Sài Gòn

Nhớ người dạ sắt lòng son:

Cánh hoa nở giữa Sài Gòn đổi tên

Tháng Tư đất ngã, trời nghiêng

Sài Gòn vẫn một cõi riêng Sài Gòn.

TBT

Mẹ Cần Thơ

Dắt díu đàn con về vùng châu thổ

Một chút Hồng Hà, một chút Hương Giang

Một họ Hồng Bàng, mấy câu thơ cổ

Mẹ lên đường với chừng ấy hành trang

Nhớ thật nhiều những bước đi xa

Mẹ đứng dang tay trên hai bờ Bassac

Nối những dòng kinh với Cửu Long Giang bát ngát

Nghe ngọt ngào từng vốc phù sa

Cỏ vút chân trời, muỗi dày như cỏ

Mẹ ngày đêm phạt những đường dao

Chân đất, đầu trần, quần gai, áo bố

Mẹ hiên ngang vững bước đi đầu

 

Các con của Mẹ biết nâng niu từng viên đất nhỏ

Vừa cấy cày, vừa hát ca dao

Vừa thất tình, vừa ca vọng cổ

Vừa đuổi quân thù, vừa ngắm trăng sao

 

Ngun ngút đồng xanh Thác Lác, Bà Đầm

Tấp nập ghe xuồng Ngã Bảy, Ngã Năm

Cam ngọt Trường Long, khóm thơm Long Mỹ

Rộn rịp hát đình Bình Thủy, Cái Răng

 

Mẹ đứng trên cao, Mẹ nhìn xuống thấp

Thương quê mình một dải gấm hoa

Thương đàn con đứa còn, đứa mất

Mẹ nghẹn ngào dấu giọt châu sa.

TBT

Văn tế tưởng niệm Thầy Cô & Đồng Môn:

NHỚ ƠN THẦY CÔ

Dẫu ly xứ, xa trường vẫn nhớ

Nhất tự vi sư, bán tự vi sư

Nơi xứ người thầy trò hội ngộ hôm nay

Xin thắp nén hương rước ân sư về dự

 

Không thể nào quên những năm tháng cũ

Vẫn nhớ hoài  từng kỷ niệm xưa

Sách vở, thầy trò, bằng hữu sớm trưa

Rèn đức hạnh, sôi kinh nấu sử

Thầy truyền dạy từng câu, từng chữ

Trò trao dồi từng chữ, từng câu

Ngày tháng dài, tình nghĩa thêm sâu

Công dưỡng dục cao ngất như trời, bao la như biển

Nhưng thương ôi!

Cõi ta bà người đi, kẻ đến

Trò làm sao níu được chân thầy

Khóc tiễn đưa thầy về chốn am mây

Vui giữa cảnh thần tiên tự tại

Ơn nghĩa người thầy theo trò mãi mãi

Nguyện một đời khắc cốt ghi tâm

 

Đốt nén hương nầy, cung thỉnh thầy quan lâm

Về với môn sinh vui ngày đoàn tụ

 

TƯỞNG NHỚ ĐỒNG MÔN

 

Người xưa đã dạy:

Nhân sinh tự cổ thùy vô tử

Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh

Người đời đi, cứ đi

Dòng đời trôi, cứ trôi

Nhưng than ôi!

Mới thấy đó, bỗng liền mất đó

Cõi nhân sinh sinh diệt mỗi ngày

Người đi rồi mà kỷ niệm vẫn còn đây

Giữa vùng trời núi biếc xanh mây

Người có thấy bạn bè đang về đây hội ngộ

 

Nhớ Cần Thơ, nhớ bạn bè một thuở

Nhớ một thời áo trắng quần xanh

Tiếng nói cười rộn rã chung quanh

Yêu, khổ, giận hờn, buồn vui…có đủ

Nhớ một hôm…

Có anh giả biệt mái trường đi vào binh lửa

Người yêu càng xa, nỗi chết càng gần

Có anh ngục tù chết giữa rừng xanh

Có chị gởi thân giữa trùng trùng sóng dữ

Ôi nhiều quá những oan khiên lịch sử

Để  người thêm xa người, thêm nỗi nhớ khôn nguôi

Hôm nay:

Chúng tôi ngồi đây trong giây phút ngậm ngùi

Đốt nén hương trầm gởi người khuất núi xa xôi

Cầu tất cả ngàn đời bình an nơi vườn vĩnh cữu

Người có linh thiên xin về đây đoàn tụ

Để cùng vui như thuở học trò

 

TBT

LẠC DẤU CHÂN XƯA

 

Khi người về dẫm dấu chân xưa

có nghe tiếng đìu hiu rất lạ

Lau lách cũ bên dòng kinh ngọc lã

chừng như quen, như lạ người về

 

Vẫn ngàn năm con cuốc gọi hè

Tiếng bìm bịp nghe trầm con nước lớn

Người dẫu thấy lời chim đoài đoạn

cũng không ngờ người đoài đoạn hơn chim

 

Con trăng nào vẫn đậu mái tây hiên

Khăn lụa tím còn phơi bờ giậu

Đã thật xa một mùa trăng cũ

sao trên khăn còn giọt vắn giọt dài

 

Bếp thẩn thờ nhả khói chiều nay

hồn thục nữ chìm sâu bến lạ

Tình buổi ấy cũng buồn như khói

nên thành mây lạc bến xa bờ

 

Nên người về mất dấu chân xưa

Chim vườn cũ nghe chừng cũng lạc

thì đừng trách lầu không hoàng hạc

chỉ còn nghe lá rụng hiên ngoài

 

Mõn một đời đá nát vàng phai

Tàn một cánh hường nhan phận bạc

nên nửa mãnh trăng thề đã khác

đã phôi pha tự buổi xuân tàn!

 

TBT

CÓ MỘT CHỖ ĐỂ VỀ

Đường sá của người

Đâu phải của ta

Sao ta cứ miệt mài đi, về năm tháng

Dù đông lạnh căm

Dù hè cháy nắng

Ta ngựa già nối những dặm xa

 

Gió ở đây cũng là gió của người ta

Đâu phải gió đồng bằng

Đâu phải mưa châu thổ

Nước mặn Đại Tây Dương

Đâu bằng nước ngọt phù sa quạch đỏ

Ta nghe chừng thiếu một hơi quen

Nên mỗi ngày qua

thêm một nỗi buồn riêng
thêm một chút ngậm ngùi cố thổ
ở ở, đi đi ta làm khách trọ
sớm nắng chiều mưa bóng nhỏ bên đường

Để mỗi đêm dài điếm cỏ cầu sương
ta mơ làm người Lý Bạch
đê đầu tư cố hương
thấy hồn mình lượn lờ nơi viễn phố

Thấy mẹ lưng còng
trên sân rêu phủ
mắt lệ nhòa từ buổi con đi
ngày ngóng đêm trông từng cánh chim về
nghe sao nặng tháng ngày đứt ruột

Thấy cha một mình
trên dòng kinh nước đục
đêm ba mươi một chiếc xuồng câu
tiếng độc huyền cầm chảy suốt đêm thâu
(cha muốn gởi gì trong hơi đồng sũng nước?)

Thấy mái chùa cong
thấy ngôi trường buổi trước
ta nhìn ta một thuở rong chơi
ta nhìn em tóc bím, môi cười
trao ánh mắt cho ta
mà con tim giữ lại

Và cứ giữ nghe em
những ngày xưa ấy

Giữ giùm ta một góc trời quê
để hồn ta còn có chỗ trở về
khi đất lạ ta mồ xanh cỏ.

Nguyễn Cát Đông
(Trần Bang Thạch)